7 thg 3, 2015

CHUYỆN VUI...SAU TẾT : Xỏ lợn về tao . của NHẬT TUẤN



                                                         
      Từ Hà Nội về , ông Sáu Chủ tịch sướng suốt một tuần liền sang tuần thứ hai vẫn chưa hết …sướng .
Ông trúng số  ?  Không phải . Lên lương ? Không phải . Hay mới kiếm được một “ em gái Bắc kỳ nho nhỏ” làm vợ bé dấu kỹ ngoài đó ?  Cũng không phải nốt. Ba  thứ đó cũng gọi là “sướng” nhưng chưa nhằm nhò gì , chưa đáng gọi là “đệ nhất sướng”.

 Ngày xưa các cụ ta nói “ nhất quận công, nhì…”ỉa” đồng”. Ngày nay “quận công” không còn nữa, tước vị tương đương với nó là  …Chủ tịch tỉnh ký phát là chi tiền tỉ. mọi việc lớn nhỏ thiên hạ đều phải tìm tới để…xin “ý kiến chỉ đạo”, rồi thì xe hơi đời mới nhất,  loại tỉ rưỡi trở lên, biệt thự sang nhất ở vị trí đẹp nhất, ngày lễ ngày tết được dâng nhiều của ngon vật lạ nhất…. Và còn nhiều thứ nữa…. Vậy mới xứng là “đệ nhất sướng”. Aý thế mà ông Sáu lại vừa “trúng” cái ghế đó, hỏi sao mà không sướng chớ ?

Máy bay đưa ông Sáu từ Hà Nội trở về, vừa xuống sân bay Tân Sơn Nhất, ra khỏi phòng cách ly, ông Chánh văn phòng đã đâm bổ đến :

“ Báo cáo anh Sáu, phái đoàn ra đón anh Sáu đã có mặt đông đủ …”

Ông Sáu ngực hơi ưỡn ra , nghiêm giọng :

“ Có thiếu thằng nào không ?”

“ Báo cáo anh …đủ hết , thiếu có mỗi ông Bảy Mập, Tổng Giám đốc Công ty lò mổ  không thấy tới mà cũng không báo cáo lý do vắng mặt…”

 Ông Sáu văng tục :

“ ĐM thằng này qua mặt lãnh đạo hả ? Được rồi, để đó tao xử …”

 Vừa bước vào phòng khách sân bay , ông Sáu đã thấy lố nhố nguyên một dàn cán bộ các Sở, Ban, Nghành, đoàn thể  Công ty …chờ sẵn . Ong Sáu Chủ tịch vừa bước tới nơi, đám đông đã nhao nhao :

“ Chúc mừng anh Sáu Chủ tịch thắng lợi trở về…”

Ong Sáu xua tay lia lịa :

“ Cảm ơn…cảm ơn...Đi đón đông người thế này ảnh hưởng công việc cơ quan. Thôi về…thôi về…”

Ông Chánh văn phòng hốt hoảng :

“ Ay chết…về sao được anh Sáu…văn phòng đã đặt tiệc mừng anh Sáu trở về tại khách sạn 5 sao ở Sàigòn rồi…Xin anh Sáu ghé qua đó để các đồng chí Giám đốc Sở, Ban, Nghành, đoàn thể , các Công ty nâng ly chúc mừng…”

Ông Sáu Chủ tịch vẫn lắc quày quạy :

“ Không được, không được…không  nâng ly nâng cốc gì hết. Về cơ quan…về cơ quan…”

Cuộc rượu mừng ông Sáu trúng Chủ tịch tỉnh  bị huỷ bỏ gây chấn động dư luận toàn tỉnh. Nhiều người phỏng đoán  kỳ này anh Sáu sẽ ra tay quyết liệt chống tham nhũng, thực hành tiết kiệm.  Nhiều anh đã chót nhận tiền “ chạy việc ”, “chạy ghế” lo ngay ngáy chẳng hiểu kỳ này thời thế xoay vần ra sao ?

Kể ra thiên hạ thắc mắc cũng có phần đúng. Theo thông lệ, ngày giỗ ngày tết, ngày cưới vợ cho con trai, gả chồng cho con gái, ngày thôi nôi, đầy năm cháu nội, cháu ngoại…ngày nào dịp đó cán bộ toàn tỉnh  cũng phải tới nhà ông Sáu chúc mừng kèm theo gói quà to nhỏ tuỳ bổng lộc của cái ghế mình đang ngồi. Ay thế mà một sự kiện trọng đại vậy mà cứ im phăng phắc không mở tiệc ăn mừng thì thật bất công, phụ công lao trời biển của ông Sáu cất nhắc, nâng đỡ biết bao cán bộ lớn nhỏ .

Ông Chánh văn phòng bị chất vấn nhiều quá đành đánh bạo hỏi ông Sáu :

“ Báo cáo anh Sáu , từ hôm anh ở về , anh em  thắc mắc dữ lắm …”

Ong Sáu cau mày :

“Thắc mắc  gì ? Những đứa nào ? Ghi tên từng thằng để tao xử nó…”

Ông Chánh văn phòng vội vàng :

“ Ay không không…họ thắc mắc sao không tổ chức liên hoan mừng anh Sáu trúng Chủ tịch  ?”

Ông Sáu cười toét miệng :

“Ủa vậy hả ? Kể ra làm lớn ngoài khách sạn thì không nên, nhưng làm bữa nhậu lai rai tại nhà thì có sao ? Mình chơi … “văn nghệ” mà…”

Ông Chánh văn phòng mừng rỡ, lập ngay danh sách “khách mời” đưa ông Sáu duyệt. Ong “nghiên cứu” suốt một ngày mới cho gọi Chánh văn phòng tới :

“ Phải thằng Bảy Mập  bữa trước không đi đón tao ở sân bay không ?”

Ông Chánh văn phòng ngớ ra, không ngờ “thủ trưởng” nhớ và thù dai đến vậy. Ong Sáu quát :

“ Tội nó lớn vậy, tao chưa xử sao còn mời tới nhà tao uống rượu ?”   

Ông Chánh văn phòng sợ hãi :

“ Báo cáo anh Sáu em sẽ gạch ngay tên nó ra, gạch ngay…gạch ngay…”

Thế là suốt mấy ngày trước giờ G tức giờ khai tiệc mừng ông Sáu trúng Chủ tịch , toàn bộ cán bộ tỉnh cứ náo loạn cả lên. Anh nào được  gỉ tai mời tới dự thì mừng rỡ, hoa chân múa tay,yên trí được ông Sáu bảo kê, còn ngồi vững ghế dài dài,  giờ chỉ lo mang tới nhà ông Sáu quà gì , rượu Tây, cao hổ, hay sâm nhung ? Nêu “đi” phong bì thì “đi” đô la hay tiền Việt ? Chỉ buồn cho những anh không được “gỉ tai mời”, bị đá ra ngoài vòng bảo kê của ông Sáu thì một là chuyển công tác, hai là đi học trường Đảng, ba là về hưu non là cái chắc.

Trong số những người không may mắn, có ông Bẩy Mập Giám đốc Công ty lò mổ cứ đợi, đợi hoài không thấy ông Chánh văn phòng gọi điện tới gỉ tai, trong lúc các ông ở các công ty khác, các ông Chánh Phó Giám đốc, Trưởng Phó Ban, Phòng ... ông nào cũng vui như Tết vì đã cầm chắc một “vé mời miệng” tới nhà chú Sáu uống rượu mừng. Ong Bẩy Mập cứ nhấp nha nhấp nhổm chờ điện thoại từ văn phòng Tổng Công ty gọi sang, chờ hoài, chờ hoài chẳng thấy động tĩnh gì, đành liều mò tới nhà riêng ông Chánh văn phòng . Trò chuyện đưa đẩy dăm câu ba điều, ông Bảy Mập hỏi thẳng :
 Ông Sáu Chủ tịch có mời tôi tới dự liên hoan không mà chưa thấy anh bảo gì tôi…”

Ông Chánh văn phòng làm ra vẻ rầu rĩ :

“ Tôi không thấy ổng  nói gì …”

Ong Bẩy Mập đẩy chiếc phong bì trong có 5 tờ trăm đô  về phía ông Chánh văn phòng :

“ Chắc có hiểu lầm gì đây. Trước nay ông Sáu với tôi có khúc mắc gì đâu…tuần trước tôi còn về Sàigòn trực tiếp gặp Giám đốc Sở Giáo dục xin cho con ông Sáu vào học trường chuyên Lê Quý Đôn kìa..”

Ông Chánh văn phòng đẩy vội chiếc phong bì vào ngăn kéo  rồi mới  giả lả :

“ Chẳng có chuyện gì đâu…chắc ông Sáu bỏ sót tên ông thôi…Để mai tôi báo cáo lại cho.”

Hôm sau ông Chánh văn phòng nói rõ trường hợp ông Bẩy Mập với ông Sáu Bí thơ . Nghe thủng chuyện,  ông dịu giọng :
“ Hôm đó nó đi lo công chuyện cho tao hả ? Vậy sao nó không báo cáo ? Thôi được, lần này tao tha…”

Ông Bẩy Mập được ông Chánh văn phòng chuyển lời mời của ông Sáu Chủ tịch  mừng như bố sống lại, suốt 3 ngày liền ông vò đầu bứt tai nghĩ coi nên sắm quà gì . Tiền bạc hả ? Ong Sáu có thừa. Của ngon vật lạ hả ? Ong Sáu đâu có thiếu ? Vậy phải kiếm cái gì vừa có ý nghĩa lại vừa có giá trị thực tế nữa kìa.

Ong Bảy Mập cứ suy nghĩ, miệt mài suy nghĩ cả trong giờ làm việc, cả trong bữa ăn, cả trên giường ngủ…Thế rồi một đêm sau giấc ngủ chập chờn, ông sực tỉnh , ngoái nhìn sang bên thấy bà vợ vẫn nằm tô hô bên cạnh, miệng ngáy phì phò, một ý tưởng bỗng loé lên làm ông reo to :” Thấy rồi….hoan hô …thấy rồi…”. Bà vợ choàng tỉnh, tưởng ông nói mình, vội cuốn chăn quanh người, hoảng hốt :

“ Ông…ông… thấy cái gì ? Thấy…ở đâu ?”

Ông Bảy Mập vui vẻ :

“ Tôi tìm thấy rồi…tôi sẽ mua biếu anh Sáu một món quà hết sức đặc biệt…”
Bà vợ thở hắt ra :

“ Đồ quỷ…làm tôi hết hồn…cứ tưởng ông thấy cái gì …”

Bữa tiệc “văn nghệ” mừng ông Sáu được tổ chức trong khuôn viên nhà ông, đông vui và nhộn nhịp không thua gì đám cưới cậu quí tử hồi năm ngoái. Cả chục cái nhà rạp rộng lớn được dựng lên khắp trong vườn. Bàn rượu được chia thành ba loại . Loại một dành cho các Chánh Phó Giám đốc Sở . Loại hai giành cho các Chánh Phó Giám đốc Công ty …Để giúp vui ông Chánh văn phòng  mời hẳn mấy “sao”  trên thành phố về ca hát, nhảy múa làm quan khách ai nấy đều tưng bừng vui vẻ. Tất nhiên, người vui nhất phải là ông Sáu. Thường ngày ít thấy ông cười, nhưng hôm nay, trên gương mặt phì nộn, toàn thịt là thịt, cái miệng với cặp môi dầy đã thấynhếch lên hềnh hệch khiến  đôi mắt ti hí tưởng như nhắm tịt lại. 

Đúng lúc đó một đoàn người khiêng cái hòm rất to đi đầu là ông Bảy Mập. Bao quan khách đang trò chuyện ồn ào bỗng im phăng phắc , bao con mắt dồn cả vào cái hòm. Quái, thằng cha Bảy Mập này biếu xén cái gì mà kềnh càng, lộ liễu đến thế ? Chờ cho cái hòm được khiêng vào giữa nhà rạp , ông Bẩy Mập mới cung kính chào khắp bốn xung quanh rồi cất  tiếng trịnh trọng :

“ Kính thưa đồng chí Sáu Chủ tịch …Thưa các đồng chí Chánh Phó Giám đốc Sở …Hôm nay,  toàn thể cán bộ, đảng viên Công ty lò mổ hồ hởi phấn khởi chúc mừng đồng chí Sáu trúng cử Chủ tịch  … Nhân dịp vui mừng này, tôi có một món quà tuy giá trị không lớn những mang đầy ý nghĩa  …”

Ong Bẩy Mập nói xong trịnh trọng mở thắp thùng…Cả trăm con mắt đổ dồn và cùng ồ lên một tiếng. Trời ơi tưởng gì, hoá ra là một con heo quay khổng lồ nặng  cỡ hơn một tạ, nằm quỳ trên mâm lớn. Tiếng vỗ tay nổi lên ầm ầm, ông Sáu Chủ tịch tiến đến bắt tay  cảm ơn ông Bảy Mập.

Lập tức con lợn quay được xả ra chia cho các bàn, riêng cái thủ lợn được để nguyên đặt trên mâm và bưng tới bàn ông Sáu Chủ tịch ngồi cùng các quan Chánh phó Giám đốc Sở theo đúng tục lệ cổ truyền “ xỏ lợn phần cụ tiên chỉ” .

Cuộc nhậu trở lại ồn ào trong tiếng hát hết cỡ của cô ca sĩ ngôi sao. Thế rồi trong lúc ban văn nghệ tạm nghỉ, các quan khách giơ ly lên “ dzô…dzô”, từ trong chiếc loa phóng thanh công suất lớn bỗng có tiếng cười  khúc khích rồi tiếng mấy cô ca sĩ chớt nhả kháo nhau :” Gớm  cái đầu heo quay sao giống cái mặt ông Sáu  thế…”.

Do volume vặn hết cỡ nên từng câu từng lời mấy cô ca sĩ lọt hết cả vào tai  quan khách. Cả mấy bàn tiệc chết lặng, im phăng phắc rồi bỗng một tràng cười phá lên , lan đi ào ào khắp các bàn tiệc. Nhìn quanh ba bề bốn bên thấy người nào cũng cười nghiêng cười ngả, ông Sáu tái mặt , miệng há hốc,  quát không ra hơi :
 ĐM….thằng Bảy Mập xỏ tao…”

    NHẬT TUẤN .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tìm thông tin blog