6 thg 4, 2013

MỘNG DU Nhà văn VŨ NGỌC TIẾN


MỘNG DU
Vũ Ngọc Tiến



Tặng T Cá Sấu & bác chủ Web TN

1. Đạo vừa nhận căn hộ 17.02 ở khu đô thị dành cho các đại gia được dăm ngày, nhưng tiện nghi chẳng thiếu thứ gì, toàn loại hàng hiệu. Giao giấy tờ sở hữu căn hộ cho anh xong thì Lý tất bật ra sân bay tháp tùng Sếp đi công cán ở nước ngoài. Các bạn “chiến hữu” của hai vợ chồng, nói chính xác hơn là những người chịu ơn Lý đã nhiệt tình mua sắm, lên đời mọi thứ tiện nghi cho xứng với căn hộ cao cấp của anh. Có vợ làm thư ký riêng cho ông lớn, Đạo nghiễm nhiên bước vào giới thượng lưu, được các đại gia săn đón, cầu cạnh thì mấy thứ quà biếu xén kia chỉ là chuyện vặt. Những xấp tiền “đô” thơm phưng phức, liền số, cùng seri cứ nối tiếp nhau chui vào két, cả anh và Lý có lúc không kịp đếm. Mới có mấy năm mà Đạo đã ba lần thay đổi chỗ ở, lần sau rộng rãi, sang trọng hơn lần trước và đương nhiên vị trí căn hộ cũng đắc địa hơn. Lý bảo, nàng rất tâm đắc lời của một đại gia trong làng kinh doanh bất động sản: “Xét giá trị một căn hộ thì thứ nhất- vị trí, thứ nhì- vị trí và thứ ba cũng vẫn là vị trí.” Lần này Lý tháp tùng Sếp đi công cán ở châu Âu khá lâu vì gặp đúng dịp lễ Giáng Sinh và Tết dương lịch. Giá như nàng chịu nghe lời, sinh cho anh một đứa con thì cũng đỡ  nhớ, nhưng nàng bảo hãy thư thư để tận hưởng cuộc sống thêm vài năm cũng chưa muộn, vả lại làm thư ký cho Sếp phải tiếp khách thường xuyên mà vác cái bụng vượt mặt thì khó coi lắm!…


2. Đạo đọc gần xong cuốn sách, mệt mỏi thiếp đi. Không gian bốn bề tĩnh lặng. Đêm cuối năm giá lạnh, sương giăng mờ ảo. Giấc ngủ bồng bềnh trong nỗi nhớ nhung cùng những ám ảnh về cuộc tình thời cách mạng văn hóa trong cuốn sách vừa đọc của tác giả Trung Quốc cứ khiến anh chập chờn tỉnh thức, hồn lạc vào cõi hư vô. Anh cảm thấy có người lay gọi, thì thầm bên tai những lời nghe không rõ, nhưng ma mỵ đến kỳ lạ. Đạo vén chăn ngồi dậy. Anh lại gần chiếc tủ ba buồng, mở ngăn treo quần áo lựa chọn một bộ đồ sang nhất vẫn dùng đi dự tiệc. Đạo đóng bộ, soi gương, đi giầy rồi lặng lẽ mở cửa, đi về phía cầu thang máy và ấn nút lên sân thượng. Đêm chìm vào sâu. Sương giăng mỗi lúc một dày thêm. Từ sân thượng tòa nhà 34 tầng, anh say sưa ngắm nhìn bầu trời đen thẫm, không một vì sao, chấp chới ánh đèn như ma chơi của mấy chiếc cần trục, nơi những tòa nhà đang thi công. Chợt cánh cửa sắt ra sân thượng lạch cạch mở. Một cô gái bước ra như nàng tiên xuất hiện giữa trời đêm bao la, huyền ảo. Nàng mặc chiếc áo măng-tô màu xanh da trời, chiếc mũ nồi cùng màu đội lệch trên mái tóc nâu óng mượt. Bóng đèn nhỏ chỗ cửa ra sân hắt xuống gương mặt trái xoan, sống mũi cao và thẳng, làn mi cong, cặp mắt đen hút hồn người đối diện. Bước chân nàng nhẹ như đi trên mây. Vóc người thon thả, tỏa thơm mùi nước hoa hàng hiệu của Pháp. Đạo sững người, đứng thẳng như cây cột điện, giương to cặp mắt nhìn cô gái đang bước lại gần. Nàng nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ mỉm cười. Nụ cười làm sáng cả một góc trời đêm tối trăng. Bàn tay như đóa sen trắng chìa ra cho anh nắm lấy, lạnh như tảng băng. Hơi lạnh truyền lan nhanh khắp người anh, đến tận chân lông kẽ tóc. Tiếng nàng nhỏ nhẹ du dương:
- Chào nhà thơ! Em là Liên, ở căn hộ 34.02 nghĩa là trùng khớp với căn hộ của anh, nhưng ở độ cao gấp đôi nên ta có duyên gặp nhau đêm nay.
- Lạ nhỉ. Tôi vừa dọn đến, chưa hề nói chuyện với ai trong chung cư, sao cô biết tôi là nhà thơ?
- Đơn giản vì chỉ những nhà thơ mới thơ thẩn ngắm trời đêm trong giá buốt, cách nhân thế dưới mặt đất cả trăm mét cao vời vợi thế này thôi. Chẳng phải các nhà thơ thường bảo, cô đơn là nguồn mạch cảm hứng bất tận của thi ca đó sao? Em còn biết chị nhà đi xa làm anh bất an không ngủ được.
- Nhỡ cô đoán sai thì sao nhỉ?
- Thì em sẵn sàng chịu phạt, nhưng em không nhầm đâu- Nàng nheo mắt cười tình tứ. Cái nhìn kèm theo nụ cười ấy có sức thôi miên, làm anh lạnh buốt sống lưng, nhưng vẫn tò mò, muốn bắt chuyện làm quen với cô gái lạ. Anh chủ động gọi tên nàng và hỏi:
- Liên ở đây đã lâu chưa?
- Lâu rồi, nhưng bây giờ thì em đang ở xa…rất xa chốn đông người. Căn hộ giờ chỉ còn mình mẹ em sống thôi.
- Sao thế?...
- Cái số em đến lúc phải đi xa, sống trong ngôi nhà bằng đá hoa cương, có bùa hộ mệnh mới được an lành. Mẹ em phải lặn lội về tận làng Xuân Vũ, xã Ninh Vân, gần thành phố Ninh Bình để thuê hẳn tốp thợ giỏi nhất của nghệ nhân Đinh Ngữ chạm khắc theo mô-tip họa tiết thời nhà Lê cho ngôi nhà của em. Bà lại vừa gửi cho em từng xấp tiền “đô” nguyên nếp, thơm phưng phức và cả một chiếc xe hơi Camry 3.0 màu đen đập hộp, đang đậu dưới kia…
- Liên thật sung sướng, dư thừa mọi thứ sao còn lánh đời, sống ở tận nơi xa xôi thế?
- Hạnh phúc là gì hở anh? Tiền bạc ư? Tiện nghi hiện đại ư? Tất cả chỉ là phù du, chỉ là thứ “tro tiền giấy bay” quanh mả Đạm Tiên xưa của cụ Nguyễn Du thôi. 
- Liên còn có mẹ, để bà thui thủi một mình ở đây sao tiện.
- Vẫn biết thế là bất hiếu, nhưng số em phải vậy nên đành cam chịu. Mẹ thương em lắm!  Bà mua hẳn một khu đất trên sườn đồi, xây nhà bằng đá hoa cương bên hồ sen và khuôn viên bao quanh có giàn cây leo, lại có cả những phiến đá đặt bên gốc cây đại, cây ngâu, cây mộc… Trên mỗi phiến đá, bà thuê khắc những câu thơ em yêu thích, chép vào sổ tay từ thời sinh viên. Bà bảo với mọi người, nó vẫn hằng mơ có một “Thạch thi viên” để thi thoảng ngắm trăng, đọc thơ nên tôi cho nó toại nguyện.
- Người yêu con, lãng mạn như thế thật hiếm, nhưng bà phải là đại gia tầm cỡ mới có thể tậu ô tô cho em giống hệt người khác đi chợ mua một mớ rau, Liên nhỉ.
- Thời bây giờ, mẹ muốn mua tặng em chiếc xe hơi đời mới chẳng khó.Tại một phố cổ trong nội đô, gần chợ Đồng Xuân có rất nhiều đại lý, muốn đặt xe loại gì đều được thỏa mãn trong vòng ba ngày. Xưởng lắp ráp siêu nhỏ đặt ở bãi Phúc Xá ngoài bờ sông. Bà chủ ở đó quanh năm đi lễ chùa, nhân viên có dăm người toàn đàn bà con gái, nhưng tay nghề thượng thặng. Mẹ em đã đến tận nơi kiểm tra đúng xe màu đen bóng láng, nội thất bên trong đầy đủ những gì em thích mới chịu thanh toán. Còn chuyện bà vất vả nuôi em khôn lớn thành người thì dài lắm, em sẽ kể sau…
Liên ngừng lời, đứng lặng, cùng anh nhìn ra bốn phía trời đêm thẫm đen như mực tàu. Nàng ở rất gần mà hình bóng khi mờ khi tỏ. Anh không cảm nhận được hơi thở của nàng, chỉ thấy tim mình đập loạn nhịp. Hồi lâu nàng hỏi:
- Nhà thơ có muốn đi thăm ngôi nhà bằng đá hoa cương và “Thạch thi viên” của em không? Xe đang đậu dưới kia, em sẽ lái xe chở anh đi.
- Dùng xe của anh cho tiện, cũng là chiếc Camry 3.0 màu đen như của em thôi mà.
- Ta đi xe của em tiện hơn vì em thuộc đường. Lên xe rồi em sẽ kể chuyện đời mình cho anh nghe, được không?
Đạo khẽ gật đầu. Anh dắt tay nàng cùng ra cầu thang máy, ấn nút xuống tầng âm của chung cư. Hai người dùng dằng hồi lâu, nàng mới chịu nhường vô lăng cho anh cầm lái. Đạo đã bật điều hòa chiều nóng sao vẫn thấy lạnh ghê người. Cái lạnh dường như từ trong người anh lạnh ra. Nàng ngồi bên, vẫy tay về phía người bảo vệ. Cậu ta ngồi ngây như phỗng, gương mắt nhìn cánh cửa sắt đường hầm không người kéo vẫn tự động mở ra. Chiếc xe nổ máy, lao vút vào màn đêm sương rơi dày đặc…

3. Đạo lái xe, đầu óc chơi vơi trong vô thức, nửa mê nửa tỉnh, nghe nàng kể chuyện: Anh vừa bảo, mẹ em chắc phải là đại gia tầm cỡ trên thương trường mới đủ khả năng làm nhà bằng đá, sắm sanh cho em đủ thứ hàng hiệu đắt tiền. Thật ra, bà chỉ là giáo viên dạy văn cấp III trường huyện ở một tỉnh lẻ. Gia tài của mẹ chẳng có gì ngoài mấy tập thơ, dăm cuốn tiểu thuyết in giấy đen xì, thô nháp thời bao cấp. Cha em là kỹ sư cơ khí, tốt nghiệp Đại học Bách khoa năm 1975. Ông bà lấy nhau năm 1979 được vài tháng thì nổ ra chiến tranh biên giới, ông phải nhập ngũ và chết trận ở Hà Giang nên em ra đời đã không bao giờ được biết mặt cha. Mẹ em ở vậy nuôi con trong sự khốn cùng của đất nước những năm hậu chiến. Ngay cả khi nước mình đổi mới, giáo viên dạy văn ở xó nhà quê như bà cũng chẳng có thêm thu nhập gì ngoài mấy đồng lương còm, vẫn phải cuốc đất trồng rau, nuôi thêm gà, lợn để có đủ tiền nuôi em ăn học. Khi em đỗ thủ khoa Đại học Ngoại thương, bà quyết định xin nghỉ hưu sớm, bán hết cửa nhà, vườn tược lên Hà Nội ở trọ để chăm sóc, kèm cặp con gái khỏi sa ngã giữa chốn phồn hoa đô thị. Tiền thuê nhà, học phí ở trường, học thêm vi tính rồi cả học thêm tiếng Anh, tiếng Pháp và biết bao nhu cầu khác của hai mẹ con đều trông cậy vào thúng xôi buổi sáng, tủ thuốc lá bán buổi chiều và đêm của mẹ. Suốt mấy năm ở trường Đại học, em hiểu cái nghèo, thấm cái nhục của dân ngụ cư tỉnh lẻ nên miệt mài đèn sách. Ra trường, tự tin ở tri thức, năng lực và cả sắc đẹp trời cho của mình, em chỉ nộp đơn dự tuyển vào những công ty danh tiếng, có trụ sở đàng hoàng to đẹp giữa trung tâm thành phố. Trong em cháy bỏng lên khát vọng đổi đời…
- Chuyện em kể dông dài, nhàm chán quá, phải không anh?- Nàng ngừng kể, quay sang hỏi Đạo.
- Thì chuyện gì cũng phải có đầu có cuối chứ em.
- Vâng, nhưng em sẽ không làm mất thời giờ nữa, vả lại trời cũng sắp sáng rồi. Em có tật sợ ánh sáng mặt trời.
- Liên kể tiếp đi, anh đang nghe đây…

4. Cơ duyên dẫn dắt em vào Tổng công ty cổ phần Đầu tư và Phát triển hạ tầng. Nó thực chất là sân sau của các ông lớn nên cơ quan chỉ có hơn hai chục người dạng con vua cháu chúa, nhưng trụ sở nghênh ngang chiếm cả một tòa biệt thự cổ của người Pháp, trên đường phố lớn ở trung tâm thành phố. Ở đó lương cao, bổng lộc nhiều, công việc nhàn hạ đã ru ngủ em mê muội, lao vào cuộc tình với Tổng giám đốc Huân, một người đàn ông lịch duyệt, tinh tế trong từng cử chỉ, lời nói. Anh cũng là người tỉnh lẻ như em, vì có biệt tài ngoại giao, lại chơi thân với Chủ tịch công ty  là con ông lớn nên được bạn đôn rất nhanh từ cấp Trưởng phòng thẩm định dự án lên chức Tổng giám đốc. Họ là cặp bài trùng đem về Tổng công ty nhiều dự án ODA rất béo bở. Mỗi lần ông lớn đến Tổng công ty do con trai làm Chủ tịch, gặp Huân ông đều rất hài lòng về cách ứng xử khôn khéo, hiệu quả công việc của anh, quý mến anh như con mình. Em làm thư ký cho Tổng giám đốc, nhưng Huân rất biết cách tôn trọng, tế nhị tặng hoa vào sáng thứ hai để em cắm lọ lên bàn làm việc của thư ký. Anh nhẹ nhàng hướng dẫn em trong công việc; ân cần hỏi han, chăm sóc cả những khi em khó ở theo chu kỳ hàng tháng của đàn bà. Huân hiểu tâm lý phụ nữ, nắm bắt rất nhanh từng sở thích nhỏ của cô thư ký. Đi công cán nước ngoài về, anh có quà cho riêng em, đôi khi còn gửi thêm phần quà lịch sự nhờ em mang về biếu mẹ. Gói quà nào của anh mở ra em đều thích thú, ngỡ như tự tay lựa mua cho mình, cho mẹ. Nghe anh đàm luận với bạn bè trên bàn tiệc uyên bác như một triết gia, em thầm mơ ước có được người bạn đời chỉ cần bằng nửa của anh thôi. Lúc đầu chỉ là nỗi nhớ thoảng qua trong ngày chủ nhật, sau như mưa dầm thấm lâu, em ngã vào lòng Huân trong một chuyến đi xa. Từ ngày làm người tình của Huân, em càng được quan tâm chăm sóc, cưng chiều hết mực. Anh chu cấp tiền cho em tậu căn hộ chung cư cao cấp, mua sắm cho em đủ thứ tiện nghi. Anh đưa em đến những vũ trường sang trọng, dẫn dắt em thâm nhập vào giới thượng lưu và tự hào bảo rằng, nhiều đại gia hay các ông lớn nhìn em đi bên anh mà ấm ức thèm khát. Em ngây ngất trong men say tình ái, chỉ có mẹ chẳng mấy hứng thú với sự giầu lên quá nhanh của em. Bằng linh cảm của người mẹ, bà căn vặn đủ điều, phập phồng lo sợ, mà em cứ làm thinh hay cười xòa. Bà rất buồn, lắm khi đe nẹt, dằn hắt em vô cớ…
- Sao mẹ em lại buồn? Em gặp vận may thế cơ mà!...- Đạo ngắt lời nàng và hỏi.
- Vì Huân đã có vợ và hai con.
- Chuyện tình cảm thật khó tránh em nhỉ.
- Nhưng em đã nhúng tràm lại không biết dừng đúng chỗ. Em đã thành con đàn bà hư hỏng, tham lam và mê muội.
- Chưa hẳn thế đâu, em đừng tự trách mình…

5. Nàng đột nhiên nắm tay vào vô lăng, bảo Đạo tạt xe vào mép đường, gục xuống vai anh thổn thức. Đạo vẫn bần thần, ngây ngô chẳng biết nói lời động viên, chỉ nghe mang mang trong đầu những âm thanh vọng từ xa thẳm. Trời đã gần sáng. Sương mờ bao phủ dày đặc, không rõ mặt đường, Đạo phải bật đèn vàng cho xe đi tiếp và nghe kể chuyện… Chỉ tại em không nghe lời mẹ- Nàng kể- Thế nên có một ngày em phải trả giá bằng 50 viên thuốc ngủ. Lần ấy, em cùng Huân đi đàm phán để được làm Tổng B một dự án hàng chục ngàn tỷ đồng. Nếu đàm phán thành công, chỉ cần nhường lại cho doanh nghiệp khác là bên em ẵm gọn hàng trăm tỷ. Những cuộc làm việc kiểu này thường là họp kín. Bên đối tác cũng chỉ có hai người: một là quan chức cấp Bộ trực tiếp theo dõi, quản lý dự án; còn một nữa là ông Sếp bự của cơ quan đang làm chủ đầu tư. Suốt buổi làm việc, hai ông cứ hau háu nhìn em, còn trong đàm phán thì nói lời úp mở, không ra gật, cũng không ra lắc đầu. Đôi khi ông Sếp bên A lại nói vài câu ỡm ờ, chẳng ăn nhập gì với nội dung thảo luận. Là người nhanh nhậy, nắm bắt tim đen của người đối thoại nên Huân vẫn kiên trì thuyết phục và ngầm hứa hẹn nhiều điều úp mở hệt như họ. Lúc chia tay, anh vẫn nhiệt thành nắm chặt tay từng ông hẹn làm việc tiếp. Mấy ngày sau đó, Huân luôn bẳn gắt, đăm chiêu tìm phương kế tháo gỡ bế tắc của bản hợp đồng ngon ăn, đem về hàng núi của. Chủ tịch công ty kéo cả ông bố mình vào cuộc, nhiều lần thì thầm mật đàm riêng với Huân, không cho em tham dự. Huân nghỉ việc nằm nhà vài hôm làm em cồn cào ruột gan, chỉ lo anh đổ bệnh. Hôm đến công ty làm việc trở lại, anh bàn với em rủ Bích- cô bạn thân vừa đọat giải Á Hậu cùng đi Nha Trang tắm biển, tham dự các bữa tiệc đãi đằng hai vị khách quan trọng của bản hợp đồng. Biết bạn mình ham vui, ưa thích quảng giao, em đồng ý và Bích cũng nhận lời ngay tắp tự. Thế rồi đêm ấy, ba ngày sau khi đến Nha Trang, chủ khách đã thân tình, có lúc hơi buông tuồng bỡn cợt, chúng em uống rượu tới khuya, bị Huân lén pha thuốc kích dục vào hai ly rượu vang Pháp. Em và Bích đều choáng váng hơi men, trong người rạo rực khác thường, chỉ láng máng thấy Huân lăng xăng giúp hai ông khách dìu bọn em về phòng của họ… Em tỉnh dậy lúc trời sáng bạch, kinh tởm nhìn thằng chó đểu ngồi phì phèo thuốc lá, mắt trũng sâu mà vẫn há hốc mồm nhìn em thèm khát. Em gầm lên như hổ dữ, lao vào cào cấu, tát cho hắn mấy cái rồi hớt hải chạy sang phòng bên. Cái thằng phá đời con gái của Bích đã theo Huân chuồn lẹ xuống tầng trệt uống café, để mặc bạn em ngồi khóc nấc, dưới ga gường có vệt máu khô. Bích nhìn em bằng cặp mắt có lửa, có lẽ nó căm thù và khinh bỉ em đồng lõa với âm mưu của Huân. Em không dám lại gần an ủi bạn, để nguyên đầu tóc rũ rượi chạy đi tìm Huân, thề với lòng sẽ làm cho mọi chuyện lanh tanh bành để bàn dân thiên hạ cùng biết. Vừa nhác thấy em trong bộ dạng như vậy, Huân đã nhanh hơn, đứng ra cản đường rồi bế thốc em lên phòng, miệng la to: “Vợ tôi lên cơn động kinh, nhờ mọi người làm ơn tìm hộ bác sỹ lại tiêm cho cô ấy một mũi an thần.” Động tác khôn ngoan của anh ta thật nhất cử lưỡng tiện, vừa át tiếng chửi rủa của em, vừa thanh minh với đám đông đang tò mò vây quanh. Lên đến phòng, Huân ném em xuống giường. Anh ta chốt chặt cửa ra vào, kéo rèm che kín cửa sổ và ngăn tiếng ồn. Xong xuôi, anh ta lỳ lợm ngồi xuống ghế, thản nhiên nghe em mặc sức gào thét, chửi anh ta là loài Sở Khanh, đem người yêu ra làm vật để mặc cả, đổi chác trong hợp đồng. Em còn xỉa xói, gọi anh ta là thằng lưu manh chuyên nghiệp khoác áo doanh nhân… Cảnh tượng ấy kéo dài hơn một giờ thì em kiệt sức. Lúc đó Huân mới lộ nguyên hình là con quỷ ác. Anh ta nói đốp thẳng vào mặt là không hề yêu em, chỉ mua vui như với mấy cô thư ký tiền nhiệm. Cuộc tình đến đây chấm dứt, đường ai nấy đi. Huân còn trả đũa mỉa mai, ví em là con điếm thượng lưu, có hai năm mà thu nhập gấp vài chục con điếm hạ lưu ngoài đường hành nghề cả đời. Cuối cùng, anh ta gằn giọng đưa ra hai phương án: một là em im lặng rời khỏi công ty; hai là chân đã lấm bùn thì bước tới, làm vợ hờ của Sếp bên A  sẽ có nhiều tiền, rất nhiều so với Huân đã chu cấp cho em. Nói rồi anh ta quay gót, rảo bước ra ngoài. Tiếng đế giầy đanh gọn nện lên sàn nhà khác nào có ai móc quả tim em ra ném vào cối để anh ta cầm chày giã giò, làm chả…

6. Nàng đầm đìa nước mắt, chỉ  lối cho Đạo lái xe rẽ vào con đường có hàng cây nhãn cổ thụ, rồi lượn quanh quả đồi cho xe hướng về phía “Thạch thi viên”. Đến nơi thì Đạo dường như mệt lả. Anh chỉ lờ mờ cảm nhận thấy bờ vai và đôi tay lạnh ngắt của nàng dìu mình leo từng bậc lên đồi. Bên tai anh vẳng tiếng vỗ về ngọt lịm và du dương: “Anh cố thêm một chút nữa thôi. Vào bên trong em sẽ để anh nằm ngủ một giấc thật say trong ngôi nhà bằng đá. Em tranh thủ lúc trời chưa sáng rõ, đọc cho anh nghe những câu tuyệt bút của Nguyễn Du và các thi nhân tiền chiến. Trong các nhà thơ đương thời em thích nhất một bà nữ sĩ chạc tuổi mẹ em. Thơ của bà có lời dung dị mà vẫn cao sang, quyết liệt mà mượt êm. Nhạc thơ uyển chuyển mà sâu đằm triết luận. Chỉ bằng một câu tâm sự với nàng Kiều, “Em như vạt cháy rừng quanh năm đòi cứu hỏa, như ngọn lũ sông Hồng chỉ chực vỡ đê”, nữ sĩ đã nói dùm đàn bà chúng em cái khát vọng được sống, được yêu, được là chính mình. Tiếc là khi đi, em chưa kịp chép vào sổ tay cho mẹ thuê khắc vào đá bầy trong “Thạch thi viên” này!... Và nàng say sưa ngâm những bài thơ của các thi nhân tiền chiến thay lời hát ru cho Đạo ngủ yên. Tiếng nàng đưa hồn anh phiêu diêu cùng giấc mơ của một người thơ đang trăn trở thai nghén, đợi giờ sinh nở sự sáng tạo… Rạng đông dần ửng hồng, đẩy vầng dương lên cao. Sương tan. Những tia nắng hanh hao rắc bụi phấn vàng lên vòm cây, thảm cỏ. Tiếng người lao xao dưới chân đồi lay Đạo tỉnh mộng. Anh sững sờ nhận ra mình đang nằm bên nấm mộ chế tác bằng đá hoa cương nguyên khối, trên đó chạm khắc cảnh đầm sen đang mùa trổ hoa dưới trời mây lồng lông. Từng nét hoa văn tinh xảo, mang dáng dấp truyền thống điêu khắc thời Lê. Bàn tay tài hoa của người thợ đá Ninh Vân đã tạo dựng ngôi nhà bằng đá đúng như lời nàng mô tả đêm qua. Đạo dứng dậy, phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh mới biết đây chính là nghĩa trang tư nhân mang tên “Công viên cực lạc”, nơi yên nghỉ của các đại gia hay gia đình quyền chức. Khuôn viên của nàng nằm ở sườn đồi phía Tây, nhìn ra dòng sông, xa xa là núi Tản Viên, phong thủy thật là đắc địa. Bao quanh mộ là “Thạch thi viên” có giàn cây leo trồng giống lan tiêu bò kín một khoảng không vừa đủ che mát bộ bàn ghế bằng đá. Mỗi chậu cây cảnh đi kèm một phiến đá hoa cương mài nhẵn bóng, khắc lên những câu thơ tuyệt bút: “Bất tri tam bách dư niên hậu- Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như” (Nguyễn Du); “Người đi một nửa hồn tôi mất- Một nửa hồn kia bỗng dại khờ” (Hàn Mặc Tử); “Khi ta ở đất là nơi đất ở- Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” (Chế Lan Viên); “Suốt giời không một vì sao- Suốt giời mực ở nơi nào loãng ra” (Nguyễn Bính)… Đạo thẫn thờ dạo quanh hoa viên của nàng. Anh xuống chân đồi chợt nhìn thấy chiếc xe Camry 3.0 màu đen, biển số đẹp của mình đậu ở đó. Thì ra chiếc xe của nàng chỉ là ảo giác và anh đã hiểu vì sao nàng bảo mẹ mình chỉ cần đặt mua ở phố cổ nội đô, gần chợ Đồng Xuân, còn xưởng lắp ráp ngoài bãi Phúc Xá chỉ toàn đàn bà, con gái và bà chủ thì quanh năm đi lễ chùa…
Dọc đường lái xe về nhà, Đạo thầm hứa với Liên sẽ về Ninh Vân thuê thợ làm thêm một phiến đá có khắc câu thơ của nữ sĩ đương thời mà lúc còn là sinh viên nàng hằng yêu thích. Lòng anh bỗng nôn nao nhớ vợ, muốn gọi Lý về mau, cùng thăm lại gian nhà trọ tồi tàn thủa hàn vi hai vợ chồng đã từng sống êm đềm, hạnh phúc bên nhau…
Hà Nội 2011
VNT

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tìm thông tin blog