26 thg 8, 2013

Truyện ngắn THÚY ĐÃ ĐI RỒI của T/S ALAN PHAN.







Thu thích đi vào những dạ hội đông người đẹp. Đây là cơ hội để nàng toả sáng trong một không gian nhiều sắc mầu và đa dạng. Saigon vào những năm cuối của chế độ cũ không nhiều người đẹp như bây giờ, vì chưa có một kỹ nghệ quảng cáo và PR để bơm thổi. Những siêu sao có thể đếm trên đầu ngón tay…như Hoàng Lê Hợp của Truyền Hình Việt Nam, như vài ba diễn viên và ca sĩ không còn nhớ tên hết.


Nhưng trong ký ức chủ quan của tôi, đây là những người đẹp hoàn hảo hơn. Dường như có chút trí thức, có chút tâm hồn và một phong cách rất cổ điển. Không tạp nham, phản cảm và có vẻ ngu si như bây giờ. (Chú thích của editor: với câu này, chú Alan vừa mất 95% cơ hội với các chân dài hiện đại).
Thu là thư ký chính của văn phòng đầu tư. Ông boss M., người Do Thái đến từ Frankfurt nhưng có quốc tịch Mỹ. Tôi là boss phía Việt Nam, coi khoảng 8 chuyên viên và nhân viên hậu cần. Văn phòng đặt ngay trong khu Eden, 213 đường Tự Do, giữa Givral và Pagode. Bây giờ là khu Vincom A, B gì đó.
Thu cao lớn, nhưng mảnh dẻ, mặt như lai Âu Mỹ, với đôi mắt thật đen to, sáng rỡ, đặt trên một thân hình cân đối vô cùng quyến rũ. Nàng thông thạo tiếng Anh như một người bản xứ Mỹ, nhờ 5 năm làm với công ty Esso và Toà Đại Sứ Anh. Rất giỏi trong mọi kỹ năng văn phòng, nhưng sau khi gặp nàng, không ai để ý chuyện đó. Họ (kể cả đàn bà) đều bị hớp hồn vì gọng nói khàn khàn nhưng thật ngọt, và một môi cười làm đoá hoa tươi nhất cũng thẹn thùng.

Hồi đó chúng tôi (bên Do Thái và cả bên Việt nam) kiếm tiền khá nhiều trong mọi dự án đầu tư nên văn phòng lúc nào cũng đầy tiếng cười. Nhưng với tôi, nhìn qua khung cửa kính ngăn vách, bóng dáng Thu loay hoay trên bàn máy chữ hay telex, là những khoảnh khắc của hạnh phúc bất chợt và yêm đềm.

Tôi đã tự làm một lời thề trong thâm tâm là không bao giờ liên hệ yêu đương với ba đối tượng: vợ người, nhân viên và sinh viên mình. Cho nên tôi giữ khoảng cách tôn kính vừa đủ, dù trong tận cùng ao ước, tôi chỉ mong có ngày nàng “quit job” và cho tôi cơ hội, dù tôi đã có vợ và một đứa con nhỏ.

Trong khi đó, với vẻ đẹp quyến rũ “trời không dung, đất không tha” (mượn ngôn từ của một đồng chí gì vừa nói về tội ác Mỹ Nguỵ), Thu có cả trăm cây si trong thế giới thượng lưu của Saigon những năm đầu 70’s. Ngày nào, số lượng hoa và chocolat cũng chất đầy văn phòng. Trong số đó, có 2 nhân vật thật nổi bật: ngài Bộ Trưởng và ngài Phó Đại Sứ Mỹ.

Tôi thấy tội nghiệp cho những người lỡ luỵ vì tình. Vài lần mỗi tuần, hai ngài đều ghé thăm Thu với những món quà đắt giá. Nếu tôi hay ông boss M. có mặt tại văn phòng, 2 ngài phải cất công vào nói chuyện …thời tiết.. với chúng tôi rồi xin phép ra ngồi cạnh bàn Thu, tỷ tê tâm sự. Cả khu phố thì bị vệ sĩ của các ngài cô lập an ninh. Tôi và ông boss M. dù hãnh diện là hai ngài phải cất công từ các dinh cơ để đến thăm tệ xá mình, nhưng lại lo là đặc công VC biết thì cả văn phòng tan xác không biết lúc nào.

Thu thì có vẻ yêu cả hai chàng cùng một lúc, hay hẹn hò đi chơi, dù 2 chàng đều đã có vợ.

Nhưng chẳng ai muốn thay đổi gì. Thời kỳ vàng son luôn làm mờ mắt người trong cuộc. Thu và 2 chàng say mê với tình yêu. Tôi và boss M. thoả mãn với hiệu năng tuyệt vời của các dự án, nhất là khi chúng tôi cần gì từ Bộ Kinh Tế hay Sứ Quán Mỹ; Thu chỉ mất 10 phút tối đa để lấy chữ ký trên những văn kiện mà  người khác mất cả năm.

Cho đến một ngày tôi nhận tin Thu đang ở Bệnh Viện Đồn Đất (bây giờ là BV Nhi Đồng 2) vì uống thuốc tự tử. Mọi việc đều có bề trái và tôi thực sự không biết những nỗi đau đằng sau nụ cười tươi mát. Tôi đội mưa chạy vào phòng bệnh và Thu ôm tôi khóc nức nở. Nàng ôm chặt tôi đến hơn 30 phút, áo tôi ướt đẫm vì những hạt mưa và nước mắt nàng. Không nói một lời nào, chỉ khóc và khóc. Tôi đứng im trong mông lung của những cảm giác mâu thuẫn, da thịt nàng chưa bao giờ rạo rực đến thế này. Tôi mong trái đất ngừng quay để tôi đứng im mãi mãi trong siêu thoát.

Rồi nàng nằm xuống, nhìn tôi rất âu yếm, tôi vuốt những giọt mồ hôi trên vài cọng tóc mai của nàng. Nàng lấy tay tôi, ôm vào lòng và 15 phút sau, quay qua ngủ yên lành như một đứa trẻ. Tôi tần ngần một lúc rồi quay về. Hôm sau tôi cho tài xế mang cho nàng một bó hoa, một miếng bánh ngọt hình trái tim và một băng nhạc có 2 bài hát” Cười lên đi em ơi…dù nước mắt rớt trên vành môi..” của Lê Hựu Hà; và bài If you go away do Dusty Springfield hát.

Sau biến cố đó, tôi hay đưa nàng ra quán “Con Nai Vàng Ngơ Ngác”  ở Thủ Đức sau giờ làm việc để thư giãn. Trong cái không gian thơ mộng và im vắng của khu rừng cao su nhỏ, nàng cũng không bao giờ nói gì về chuyện tình của nàng hay lý do nàng tự tử. Chúng tôi cười đùa với những mẩu chuyện vụn vặt, mặc cho tình hình tệ hại của chiến tranh bắt đầu xâm nhập môi trường sống của thành phố. Mọi người muốn quên và chạy trốn những sự thật, như chúng ta đang làm hiện nay.

Một lần nàng theo vợ chồng tôi ra Vũng Tàu nghỉ cuối tuần, tôi còn nhớ khi nàng tắm xong chạy lên bờ, tôi đã nhìn trân trân pho tượng Vệ Nữ trong bộ bikini mầu vàng. Vợ tôi cấu nhéo đùi tôi thật đau, bây giờ vết sẹo nhỏ vẫn còn đó, và là dấu ấn duy nhất Thu gián tiếp để lại trên thân xác tôi.

6 tháng sau lần tự tử, nàng đi lấy chồng. Chồng Thu là tham vụ trong một sứ quán Bắc Âu, còn trẻ, đẹp trai và dễ thương. Trong bữa tiệc chia tay với bạn bè, Thu nói có lẽ nàng không bao giờ quay lại Việt Nam nữa.

Nàng nói anh giữ gìn nó cho kỹ dùm em, dù sao đây cũng là tình yêu đầu đời của em. Quê hương dù tang thương nhưng em không bao giờ quên được. Tôi thất hứa với nàng, vì chỉ 1 năm sau, chúng tôi cũng bỏ chạy như bầy chuột trong hỗn loạn. Ba năm sau, khi ở California, tôi nhận một postcard của nàng từ Ghana, Thu bây giờ đã là một Đại Sứ Phu Nhân đài các.

Khoảng 1972, nhà đạo diễn, diễn viên kiêm sản xuất (và đủ thứ hằm bà lằng) Nguyễn Long ghé văn phòng tôi xin tài trợ cho cuốn phim “Thuý Đã Đi Rồi”. Anh gặp Thu, nói con bé này thật tuyệt vời cho vai chính.

Nhưng Thu từ chối. Ngày ra mắt phim, tôi ở nước ngoài nên không dự. Rồi Long tổ chức nhiều buổi chiếu, tôi cũng không có thì giờ để xem phim (ngày xưa không load được qua DVD hay Net). Tôi chỉ nhớ khúc cuối khi hắn cho tôi coi đoạn người con gái bỏ đi trong mưa tầm tã và người yêu đứng nhìn.

Thuý đã đi rồi, đi thật rồi. Bỏ lại tôi và Việt Nam ướt lạnh trong cơn mưa cuối hè của mất mát và thua lỗ.

Thuý đi xa, rất xa….mang theo những ngày vui của tuổi không muốn lớn. Mang theo cả một phong cách của một thời thanh cao. Bây giờ chỉ còn thô tục và trần trụi…

Alan Phan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tìm thông tin blog