26 thg 7, 2013

BÀ BỘ TRƯỞNG và BỆNH VÔ CẢM của TRỊNH KIM THUẤN

Lời kể của một thông dịch viên làm việc cho các cố vấn quân sự Mỹ tại miền Nam Việt Nam năm 1966-1967 tại một quân y viện thời ấy :
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ban đêm những tiếng rên la, hò hét, những cơn mê của những người xung quanh làm tôi mất ngủ. Tôi sợ những tiếng đó còn hơn những tiếng đại bác bắn đi từ sân Quận hay những loạt súng cối từ xa tới. Không một y tá nào tử tế với tôi hay những bệnh nhân quanh tôi. Ai cũng phải than phiền, văng tục với những y tá kiêu căng, lạnh nhat và tàn nhẫn. Họ đã coi thân thể tôi như một vật vô tri hay một con thú. Những gã đàn ông cộc cằn, phách lối và những mụ đàn bà cong cớn vô duyên. Họ cười đùa với nhau bên cạnh tiếng rên la của người bệnh. Họ chỉ sợ bác sĩ và những buổi thanh tra, những phái đoàn đến thăm
……………………………………………
(trích  Nhật Ký Người Chứng của Thái Lãng. Tủ sách Văn Nghệ Xám 1967)

Chính vì những quyển sách tương tự như thế mà chúng tôi đâm ra không thích Mỹ, không thích chế độ hiện hành, mong cho nó sớm sụp đỗ để có một xã hội mới, tốt đẹp hơn. Ngày 30/4/1975 Giải phóng miền Nam … Thống nhất đất nước, non sông liền một dãi. Một chế độ mới : ưu việt, dân chủ gấp triệu lần chế độ tư bản .

46 năm sau, Nền Y Tế hiện nay là :
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .   ngày 17/11/2012, chị Ngọc Anh 1 dân oan bị an ninh bắt cóc tại “Vườn hoa Dân oan” bị đánh đập dã man, phải đưa đi điều trị tại bệnh viện Saint Paul- Hà Nội. Bác sĩ Tân, vị bác sĩ “Lương y như ác mẫu” đã phán “ không tiền không trị bệnh” cho chị Ngọc Anh. Ôi ! họ vì đồng tiền và chức vị mà sinh ra vô cảm thậm chí tàn ác đến vậy ! Trong số quan chức và cảnh sát ấy, họ cũng xuất thân từ nông dân mà ra. Mỗi ngày họ ăn sản phẩm của ai ? Nếu không có nông dân họ lấy gạo và thực phẩm, trái cây ở đâu để sống ? . . . . .. . . . (Chuyện đời và tình người  NS KIM CHI).

THƯ : GỬI O TIẾN  ( Bộ Trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến ).

Tôi và O sinh cùng năm. Tôi cũng đã ngồi nói chuyện với O tại nhà riêng của O ở khu biệt thự Thảo Điền về Đặng Thùy Trâm. Nói thế để O cố tình quên cái bản mặt của tôi thì cũng khó. Và tôi nói với O như thế nầy, O vào Quảng Trị, cái nơi vừa xảy ra 3 cái chết thương tâm của 3 đứa bé do cán bộ ngành của O tiêm vắc xin gây ra, 3 cái chết làm chấn động dư luận cả nước và không ít người đã khóc khi đọc tin đau đớn nầy.

Chưa kết luận nguyên nhân. Nhưng O là Bộ trưởng, là mẹ, O vào, đi hết nơi nầy đến nơi khác mà không thèm ghé thăm, thậm chí ít nhất 1 gia đình có cháu bé tử vong thì O quá tệ O Tiến ạ ! rất tệ. Cán bộ y tế - phẩm chất số 1 là không được vô cảm O ạ ! O né báo chí, O né dư luận ? Sao phải né ? Nếu chưa tìm ra nguyên nhân thì O cứ trả lời đang chỉ đạo tìm ra nguyên nhân. Còn chí ít O phải vấn an (dù là hình thức) với người nhà bệnh nhân do cán bộ ngành O gây ra chứ ? Sao thế O Tiến ?   NGUYỄN QUANG VINH  ( Khoai Lang Cu Vinh    22/7/2013).
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Hôm nay báo Tuổi Trẻ nhà mình đưa tin bà Bộ trưởng Y Tế vào Quảng Trị để dự lễ khởi  công xây dựng tháp chuông ở Nghĩa trang liệt sĩ Gio Linh đúng thời điểm xảy ra cái chết oan ức của 3 bé sơ sinh, nhưng thay vì sau đó ghé đến để thắp cho các bé một nén nhang (thời gian từ Đông Hà lên Hướng Hóa chỉ chừng 1 giờ đồng hồ), vậy nhưng bà Bộ trưởng không lên. Có thể công việc của bà quá khẩn cấp, quá quan trọng, nên bà không thể đi. Nhưng cách hành xử ấy khiến nhiều bạn trên fb đã bày tỏ bất bình, cho là bà Bộ trưởng “vô cảm”. Nói thật mình khâm phục các bạn đã lên tiếng trách móc cách hành xử của bà Tiến, vì với sự trách móc đó các bạn chứng tỏ các bạn vẫn còn quá nhiều tin cậy và hy vọng !

Sự “vô cảm” như cách mà các bạn nói về bà Tiến hôm nay khiến mình nhớ lại câu chuyện chuyến tàu E 1 lật ở Lăng Cô mấy năm trước, trong lúc cả ngành giao thông vận tải và cả nước hoảng lên vì chuyến tàu định mệnh cướp mất sinh mệnh của 1 số người dân trên chuyến tàu đó, thì ngài Bộ trưởng GTVT đương nhiệm lúc ấy ở đâu bạn biết không ? Ngài đang … tắm bùn ở khu VIP, tại khu tắm bùn khoáng Tháp Bà Nha Trang và câu chuyện ấy sau đó đã góp phần đưa ngài rời khỏi ghế Bộ trưởng.

So với sự vô cảm của ngài Bộ trưởng GTVT khi đang ở Nha Trang, nhưng tai nạn xảy ra ở tận Lăng Cô, thì chuyện bà Bộ trưởng có mặt ở Quảng Trị đúng thời điểm 3 trẻ sơ sinh chết, cho dù nguyên nhân gì thì với tư cách người đứng đầu ngành Y tế nước nhà, bà Bộ trưởng không có lý do bận bịu đến đâu để mất vài chục phút đến chia sẽ, an ủi, huống hồ bà là một phụ nữ, một người mẹ … càng khiến nhiều bạn “căm phẩn” cũng không có gì khó hiểu, vì cấp độ vô cảm có vẽ cao hơn sự hành xử của ngài Bộ trưởng GTVT năm nọ. . . . . . . .
( trích  Cái chết của 3 trẻ sơ sinh vì Vắcxin và bà Bộ trưởng Y tế của Lê Đức Dục ngày 23/7/2013  Blog Quê Choa).

Vụ bà Bộ trưởng Y tế và ngài Bộ trưởng GTVT làm tôi nhớ lại năm 2010 : Lễ khai mạc 1.000 năm Thăng Long rất hoành tráng tại Hà Nội, trùng hợp với cơn bão, lũ, lụt lớn ở miền Trung, gây chết chóc hàng trăm người, vô cùng tang thương, trong các diễn văn, diễn từ khai mạc, không 1 vị lãnh đạo cao cấp nào dành 1 phút mặc niệm cho các nạn nhân tử nạn ( họ là đồng bào ruột thịt của mình !).

Từ ngày nhận chức Bộ trưởng Y tế đến nay, bà Tiến có nhiều phát biểu … tôi nhớ 2 lần :

- Khi hỏi về tệ nạn phong bì trong các bệnh viện , bà Tiến bảo : Hãy quay phim, chụp hình các bác sĩ, y tá nào nhận phong bì gởi cho bà , thì bà sẽ xử lý ngay.

- Khi được hỏi về nạn quá tãi các bệnh nhân trong các bệnh nhân ( 1 giường bệnh 2,3 người bệnh nằm), thì bà trả lời : Hãy hỏi Chính Phủ !

Trong 2 bài bài viết của Nguyễn Quang Vinh và Lê Đức Dục có nhắc nhiều lần đến  : VÔ CẢM, vào Google thì thấy định nghĩa như sau :

VÔ CẢM : căn bệnh “ ung thư tâm hồn “. Nói đến thể xác thì sợ nhất là bệnh ung thư. Còn nói đến tâm hồn thì căn bệnh “ vô cảm “ cũng được ví dụ, bởi nó có sức tàn phá ghê gớm, tiếc thay, căn bệnh đó đang lan ra từ trong nhà ra ngoài phố (google.com.vn.giaidap).
( Sao Hồng)  . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Ngày 20/7/2013, đón bà Bộ trưởng không chỉ có hương hoa và những lời chúc tụng của những lãnh đạo địa phương Quảng Trị mà còn có linh hồn bay lên từ 3 xác chết của các cháu bé chưa đến 1 ngày tuổi. Thật là xui xẻo cho bà Bộ trưởng.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thiết nghĩ bà Bộ trưởng Bộ Y Tế cần phải công khai chịu trách nhiệm cá nhân và xin lỗi trước dư luận về những vụ việc chết người liên tục của ngành Y tế gần đây. Cơ hội đó bà vừa đánh mất hôm ở Nghĩa trang Đường 9 trước các phóng viên báo, đài. Tự nhận trách nhiệm và xin lỗi dân của một Bộ trưởng khó thế sao ? Rõ ràng, bà Bộ trưởng Y Tế còn nợ với dân với cử tri cả nước một lời xin lỗi. Hơn thế nữa, bà hãy từ chức nếu có lòng tự trọng và liêm sĩ của một trí thức !  ( trích  Ngạc nhiên với bà Bộ trưởng Bộ Y Tế ! của Sao Hồng  ngày 23/7/2013).


Hình như bà Kim Tiến thích cái chức Bộ trưởng, còn các công việc phải làm của 1 Bộ trưởng thì Bà không thích, có phải thế không bà Bộ trưởng ?

Tiếc lắm thay !
                               25/7/2013   TRỊNH-KIM-THUẤN

               

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tìm thông tin blog